Xuân Miễn

16/03/2018 xemchuky.com
Xuân Miễn tên khai sinh là Nguyễn Xuân Miễn, ông còn các bút danh khác là Hải Phong, Huỳnh Phong Hải.

 

Sinh ngày 20 tháng 8 năm 1922 tại thôn Bích Tri, xã Liêm Truyền, huyện Thanh Liêm, Hà Nam, mất ngày 4 tháng giêng năm 1990 tại TP Hồ Chí Minh. Là tác giả của các tập thơ: Rung động (1938), Lửa binh (1946), Khói lửa phương Nam (1948), Gói đất miền Nam (1960), Chặng đường hành quân (1971), Một tiếng Xamakhi (in chung với Duy Khán, Phạm Ngọc Cảnh, 1981), An Phú Đông (1982) và nhiều ntập văn khác.

Xuân Miễn

Xuân Miễn tham gia Cách mạng, đi Nam tiến từ tháng 3 năm 1945 từ Hà Nam vào chiến khu An Phú Đông - ngoại ô Sài Gòn.

Năm 1954 tập kết ra Bắc làm phóng viên báo Quân đội Nhân dân, sau chuyển sang công tác tại Tạp chí Văn nghệ Quân đội cho đến khi về hưu tại Thành phố Hồ Chí Minh. Ông là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957 và là Uỷ viên Ban chấp hành hội khóa I, II.

Xuân Miễn làm thơ từ trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945 với các tập Rung động (1938), Lửa binh (1946), nhưng phải đến khi in tập Khói lửa phương Nam (1948); đặc biệt là Gói đất miền Nam in năm 1960 người đọc yêu thơ mới biết đến tên tuổi ông.

Với riêng Xuân Miễn, ông được bạn đọc bộ đội, nhất là cán bộ chiến sĩ các đơn vị bộ đội miền Nam tập kết đặc biệt yêu thích. Họ biết tới ông – một nhà thơ “lính mùa Thu” nổi tiếng từ thời chín năm với bài thơ Nhớ miền Đông viết tại Sóc Mây Tầu ngày 21 tháng 10 năm 1952 với lời đề Thân tặng chiến sĩ miền Đông Nam Bộ.

Bài thơ là tình cảm da diết và đằm thắm của tác giả đối với mảnh đất “miền Đông gian lao và anh dũng”; đồng thời là bức tranh sinh động về cuộc Kháng chiến chống Thực dân Pháp ở một vùng đất Nam Bộ thành đồng – nơi mà bộ đội ta “có lúc tương tư một tán đường”, lại có khi phải “mẩu thuốc tàn chia, bập mấy người”. Bài thơ có những câu làm ta nhớ mãi:

Chưa chi mà đã nhớ miền Đông

Cứ muốn ôm ghì lấy núi sông

Ôi tiếng chim Hoàng kêu buổi sáng

Nỉ non trong lá vượn ru con

Ta sắp xa rồi, ta sắp xa

Những chiều rừng thẳm gió bao la

Bập bùng ngọn lửa trong lều nhỏ

Vang tiếng bầy voi giữa rú già

Và Xuân Miễn không chỉ có Nhớ miền Đông là bài thơ được nhiều người biết đến, nhừng năm 60 của thế kỷ trước, bạn đọc miền Bắc còn biết đến bài Gói đất miền Nam của ông. Bài thơ đó đến nay chắc còn nhiều người thuộc nhớ.

Bài thơ Gói đất miền Nam nhiều năm đã được đưa vào các tuyển thơ, vào sách giáo khoa .Và hình ảnh “Gói đất miền Nam” trong bài thơ của Xuân Miễn sau này đã trở thành “cái tứ”, thành nguồn cảm hứng sáng tạo cho nhiều nghệ sĩ nhiếp ảnh, nghệ sĩ tạo hình làm nên những tác phẩm “còn mãi với thời gian”.

Nhà thơ Xuân Miễn đi xa đã hơn một thập niên, nhưng nhắc tới đội ngũ những nhà văn - chiến sĩ, nói về “văn học miền Nam trong lòng miền Bắc” những năm 60 chưa xa, và nóí về lịch sử báo Quân đội Nhân dân và Tạp chí Văn nghệ Quân đội không thể không nhắc tới ông và những bài thơ một thời đã làm lay động nhiều trái tim người đọc của ông.

Chia sẻ:
Chữ ký liên quan
Chữ ký mới nhất